Cô giáo Nguyễn Thị Thanh Hương, giáo viên chủ nhiệm lớp 2A5 tại trường Tiểu học Thanh Xuân Trung, quận Thanh Xuân, thành phố Hà Nội, là một trong những tấm gương sáng trong nghề giáo.
Với tâm huyết, sự ham học hỏi và tinh thần trách nhiệm cao, cô luôn tận tâm với việc dạy dỗ, giúp đỡ học sinh, đặc biệt là những em có hoàn cảnh khó khăn và chậm phát triển trong học tập. Cô Thanh Hương cũng là một tổ phó chuyên môn gương mẫu, một công đoàn viên nhiệt tình trong các hoạt động của nhà trường.
Cô giáo Thanh Hương không chỉ coi việc dạy học là nghề nghiệp mà còn là niềm đam mê, sứ mệnh của mình. Mỗi buổi học, cô luôn tạo điều kiện cho học sinh tham gia tích cực, khuyến khích trẻ phát huy tối đa khả năng của mình. Bằng cách này, không chỉ giúp học sinh tiếp thu kiến thức một cách hiệu quả mà còn rèn luyện cho các em tinh thần tự tin, sáng tạo.
Với vai trò là giáo viên chủ nhiệm lớp Hai, cô Hương luôn trăn trở và không ngừng tìm tòi những phương pháp dạy học mới nhằm phát triển toàn diện cho học sinh. Cô không chỉ quan tâm đến khả năng học tập mà còn tạo ra môi trường cho các con học sinh được trải nghiệm những hoạt động ngoại khóa, tạo điều kiện cho học sinh phát triển kỹ năng xã hội, rèn luyện tinh thần đoàn kết, sáng tạo. Có những buổi sáng khi tôi đến trường, tôi đã thấy cô Hương chuẩn bị rất nhiều đồ dùng học tập. Với những người giáo viên Tiểu học đi dạy cả ngày như chúng tôi thì chút ít thời gian nghỉ ngơi buổi tối cũng hết sức quý giá vì chúng tôi còn dành thời gian đó để tranh thủ chấm bài, soạn giáo án và chăm sóc gia đình. Tuy nhiên cô Hương vẫn có thể sắp xếp công việc để làm thêm những đồ dùng trực quan phục vụ cho việc dạy học nhằm giúp các con học sinh cảm thấy những kiến thức mình được học không còn xa lạ mà như từ sách giáo khoa bước ra, thật sự gần gũi, thật sự dễ hiểu.
Cô giáo Thanh Hương luôn tạo môi trường học tập thoải mái, gần gũi để học sinh có thể phát huy tối đa khả năng của mình. Cô luôn lắng nghe, chia sẻ với học sinh, đồng thời tạo điều kiện cho các em thể hiện bản thân, phát triển cá nhân. Tôi rất háo hức mỗi lần được dự giờ thăm lớp của cô Hương. Bởi sau mỗi tiết học của cô, trong tôi lại đọng lại rất nhiều cảm xúc. Từ giọng giảng bài truyền cảm ấm áp, từ những cử chỉ quan tâm học sinh, từ những phương pháp dạy học hết sức linh hoạt nhưng áp dụng rất nhiều sự đổi mới trong giáo dục. Sau mỗi tiết học, chị em trong tổ chuyên môn đều tấm tắc khen ngợi bởi tiết học tự nhiên, nhẹ nhàng, không gò bó học sinh.
Là một tổ phó chuyên môn, cô Thanh Hương luôn là chỗ dựa vững chắc về chuyên môn cho chị em trong tổ. Mỗi khi những giáo viên trẻ như chúng tôi có điều gì băn khoăn chưa giải quyết được, chúng tôi lại tìm đến cô như một người chị, người tiền bối đầy kinh nghiệm, luôn cho chúng tôi những lời khuyên chân thành và hữu ích nhất.
Nhưng điều tôi ngưỡng mộ nhất ở cô Hương chính là tấm lòng yêu nghề mến trẻ. Lớp cô Hương có một bạn học sinh chậm phát triển trong học tập. Bạn học sinh đó tên là Nguyễn Đăng Dương. Bạn Dương đọc và viết rất kém do con bị ngọng bẩm sinh. Mặc dù bố mẹ bạn nhỏ đều là những chiến sĩ công an nhân dân nhưng do tính chất công việc bận rộn nên không có nhiều thời gian để kèm cặp thêm giúp con tiến bộ hơn.
Cô Hương rất buồn và trăn trở làm sao để giúp bạn học sinh đó tiến bộ hơn. Đã nhiều lần tôi thấy cô cùng bố mẹ bạn Dương gặp nhau trao đổi, cùng tìm cách để con tiến bộ hơn. Thậm chí tôi đã thấy những giọt nước mắt rơi từ những người phụ huynh là những chiến sĩ công an ấy. Các anh chị có thể cống hiến cả thanh xuân và sự nghiệp của mình cho nhân dân, cho Tổ quốc để giữ gìn trật tự an toàn xã hội. Nhưng có mỗi bạn nhỏ này cứ mãi là nỗi trăn trở của anh chị vì những người bố mẹ ấy cảm thấy bất lực, không biết phải làm sao để con học tập tiến bộ hơn.
Vậy là hàng ngày, cứ mỗi buổi chiều cuối giờ học, khi tôi đã đóng cửa lớp chuẩn bị ra về, tôi vẫn thấy cô Hương và bạn nhỏ Đăng Dương kiên trì cùng nhau luyện phát âm chuẩn, tập đọc và viết bài. Tôi được biết bố mẹ bạn Dương cũng đi làm về muộn nên không thể đón con sớm. Cô Hương đã tận tụy dùng khoảng thời gian đó để từng bước giúp cho học sinh của mình. Cô còn mua những món quả nhỏ để động viên học sinh của mình mỗi lần bạn ấy có tiến bộ hơn. Cô Hương vẫn nói với tôi rằng: “Chị sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ bạn Đăng Dương em ạ! Chị biết là sẽ có những khó khăn vì khả năng tập trung và tiếp thu của con rất chậm nhưng chị tin là bạn ấy sẽ tiến bộ hơn trong thời gian tới. Chị đã nghiên cứu thêm một vài phương pháp dạy học mới. Chị mong là bạn ấy sẽ thích hợp với các phương pháp đó em à!” Chứng kiến sự nhiệt huyết đong đầy trong ánh mắt của cô Hương, tôi lại càng thêm ngưỡng mộ người chị - người đồng nghiệp đáng trân trọng này.

Điều mà tôi thấy khó nhất với bạn học sinh Đăng Dương là việc bạn ấy bị ngọng. Bởi vậy cô Hương đã xác định việc đầu tiên trong quá trình giúp con chính là sửa tật nói ngọng của bạn ấy. Cô kiên nhẫn tìm hiểu phương pháp chữa ngọng, thậm chí mua thêm các sách hướng dẫn, lên mạng tìm hiểu để tìm ra phương pháp thích hợp nhất cho cậu học sinh yêu quý của mình. Cứ như vậy, cùng với sự cần mẫn và kiên trì của cô. Tôi thấy cậu bé ấy đã tiến bộ rất nhiều. Từ một cậu bé ngọng hầu hết các vần, lúc nào cũng tỏ ra rụt rè, ít nói vì nói ngọng sợ bị các bạn chê cười. Giờ đây tôi đã thấy được sự tự tin hơn trong ánh mắt của con. Con đã mạnh dạn hơn trong giao tiếp. Và đúng như tôi và cô Hương suy nghĩ, từ việc nói tốt hơn, con đã tiến bộ hơn ở kĩ năng nghe – viết. Tuy con vẫn đôi chỗ viết sai nhưng người đọc vẫn có thể hiểu những ý chính con muốn truyền đạt trong câu văn của mình. Tôi đã được nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên môi của hai mẹ con bạn Đăng Dương khi mẹ bạn ấy đến đón con. Cùng với nụ cười rạng rỡ ấy là hàng nước mắt lăn nhẹ trên gò má người mẹ khi chứng kiến sự tiến bộ hàng ngày của cậu con trai yêu thương, bé bỏng. Không còn là những giọt nước mắt lo lắng thủa ban đầu, mà giờ đây đó là những giọt nước mắt của niềm vui và hy vọng. Cùng với đó là những cái bắt tay thật chặt dành cho cô giáo Nguyễn Thị Thanh Hương – người giáo viên tận tụy, người đã không nản lòng và luôn đồng hành cùng con từ những ngày đầu con còn gặp nhiều khó khăn.

Chứng kiến cả quá trình đó, tôi thật sự cảm thấy ngưỡng mộ cô Thanh Hương vô cùng. Đối với tôi, cô Thanh Hương sẽ luôn là tấm gương sáng để tôi và các chị em trong trường noi theo